Xem tiếp...
Nếu như mỗi năm học qua đi là một chuyến đò, học trò là những người khách qua sông ,thì thầy cô chính là người lái đò thầm lặng chèo lái con đò ấy đến với bến bờ tri thức.Tuy những chuyến đò lặng lẽ qua sông ấy có được mấy ai quay trở lại, nhưng thầy cô vẫn luôn kiên trì,miệt mài chờ đợi những lượt khách tiếp theo.Và không có người thầy, người cô nào bắt ta phải hiểu những công lao vĩ đại ấy, mà chính thời gian sẽ trả lời cho ta tất cả.Hằng năm, cứ mỗi độ thu qua giữa cái tiết trời se lạnh khi còn chớm đông chúng ta lại có dịp được bộc bạch suy nghĩ, trao cho những bàn tay luôn ươm mầm hạt giống xanh tri thức cho cả một thế hệ tuổi học trò những lời tri ân chân thành nhất.
Và nhân dịp 20-11 ngày Nhà Giáo Việt Nam, ngày mà toàn thể chúng ta đặc biệt là những người học trò đều phải kính cẩn nghiêng mình trước thầy, cô những người đang cầm trên tay ngọn đèn bất diệt của tri thức và trí tuệ soi sáng con đường tương lai cho thế hệ học sinh. “Thầy cô!” hai tiếng thiêng liêng ấy vang lên từ trong sâu thẳm tâm hồn mỗi con người một cách thân thương. Giống như Don Quixote đã có câu nói nổi tiếng là "Dưới ánh hào quang của ánh sáng mặt trời, không có nghề nào cao quý bằng nghề dạy học”.
Quả thật vậy, nghề giáo viên là nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý, và người giáo viên là người âm thầm mà vĩ đại nhất. Thầy cô - những người cha, người mẹ thứ hai ở trường đã uốn nắn cho em từng nét chữ, từng trang văn, từng dòng thơ bay bổng khiến ta sống lạc quan, thêm yêu đời hơn. Thầy cô chắp cánh tri thức để em tiến bước tương lai, cho học sinh được cháy hết mình với ước mơ của tuổi học trò để rổi mai sau có thể góp một phần sức lực của mình dâng hiến mảnh tinh hoa cho đời, làm giàu cho Tổ Quốc. Thầy cô không những tận tình giúp ta mở ra cánh cửa của kho tàng tri thức nhân loại mà còn dạy ta cách chinh phục những tinh hoa ấy. Những người cha người mẹ thứ hai ở trường đó đã phải hi sinh rất nhiều cho chúng em, hi sinh bao giấc ngủ và sức khỏe của mình để soạn bài thật chu đáo trước khi lên lớp cho chúng em có bài học hay, lí thú và bổ ích. Thầy cô đã bao đêm thức trắng để chấm bài cho tụi học trò nhỏ của mình, để rồi sáng mai lên lớp học trò nào cũng có bài kiểm tra với những dòng chữ đỏ, những lời phê đầy tâm huyết của thầy cô, cho mỗi người trò đều nhận ra cái ưu điểm và nhược điểm của mình.Trên bục giảng với giọng nói ấm áp đầy thân thương luôn âm vang và trầm bổng của thầy cô mang đến cho chúng em những kiến thức bổ ích, những điều lý thú của cuộc sống, thầy cô dạy cho ta về đạo lý làm người, về tình yêu thương, lòng bao dung,lòng vị tha và còn hơn hết đó chính là cách đối nhân xử thế ở đời…
Chúng em cảm thấy thật may mắn khi trong chuyến đò của cuộc đời mình đã gặp được những người thầy người cô thân yêu ở ngôi nhà chung Lý Văn Lâm này.Ở đây, thầy cô không chỉ là những người luôn đồng hành cùng chúng em trên con đường chiếm lĩnh những đỉnh cao của tri thức.Mà còn là người thầy dạy em trên đường đời, dạy cho chúng em cách đề nâng niu một đóa hoa, trân trọng một nhành lá, yêu tiếng chim hót mỗi sớm mai, chỉ cho chúng em giá trị của một lời chào, vẻ đẹp của một nụ cười rạng rỡ trên môi, sự ấm áp của đôi bàn tay.Thầy cô còn luôn hun đúc cho chúng em lòng vị tha đức hy sinh cao cả mà một con người sống cần phải có.Từ đó, chúng em biết trân trọng những giá trị đích thực của cuộc sống hơn, cũng như không ngừng nỗ lực để hoàn thiện bản thân mình, để trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình ngày hôm qua.
Thầy cô kính yêu ơi!
Không biết đã bao lần chúng em những đứa học trò dại dột, vô tâm còn chưa ngoan, còn vô lễ, không chăm chỉ học tập mà khiến thầy cô phải buồn phiền, suy tư. Và cũng bao lần chúng em chăm chỉ, đem tặng cô những bông hoa điểm tốt làm ánh lên trên gương mặt thầy cô những nụ cười rạng rỡ. Em hiểu rằng phía sau thành công trên bước đường đời chúng em luôn có dấu chân, sự giúp đỡ, dạy bảo ân cần của thầy cô. Rồi mai sau khi chúng em đã rời xa mái trường, rời xa quê hương. Chúng em bước tiếp trên con đường sự nghiệp của mình. Nhưng em hiểu rằng mình có được ngày hôm nay là nhờ công ơn thầy cô, nhờ bao giọt mồ hôi và hơi ấm tình thương của thầy cô đã giúp em thành người có ích. “Dù bài độc tấu không có tiếng vỗ tay, dù sân khấu không có hoa nhưng khi viên phấn trên tay. Vẫn có thể khiến mọi âm sắc, chạm đến cảm xúc, khai mở tri thức” cảm ơn thầy cô đã trở thành ngôi sao sáng trong những năm tháng bình thường của chúng em. Vì thế, cho dù mai sau có trưởng thành, có thành công trong cuộc sống thì chúng em cũng sẽ mãi không bao giờ quên công ơn thầy cô, hình bóng thân thương của thầy cô đã gắn bó với em bao năm tháng học trò. Thời gian vẫn cứ thế lặng lẽ trôi, thầy cô cứ âm thầm như những người lái đò, chở hết lớp lớp các thế hệ học trò đến bờ bến tương lai. Thử hỏi mấy ai qua sông còn trở lại thăm con đò xưa? Một sự thật tuy đau lòng nhưng những người lái đó vẫn kiên trì tiếp tục công việc âm thầm mà vĩ đại cao cả ấy. Để rồi mai đây những thế hệ học trò đó sẽ là chủ nhân tương lai của đất nước sẽ đem lại vinh quang cho Việt Nam. Khi thành công trong sự nghiệp rồi những thế hệ học trò như những đàn chim tung cánh sẽ bay về tổ bay về nơi đã vun đắp nó thành người. Những lời dạy bảo ân cần của thầy cô sẽ mãi là hành trang theo em suốt cuộc đời, khi thuận lợi cũng như khó khăn, khi thành công hay thất bại, nó sẽ mãi mãi là điểm tựa để chúng em cố gắng vượt qua những thăng trầm của cuộc sống. Thời gian cứ dần trôi, bao nhiêu lứa học sinh đi qua, mái tóc thầy càng trở nên bạc trắng, những vết nhăn hằn sâu trên khuôn mặt theo năm tháng, nhưng tâm huyết muốn đem tri thức và những bài học quý giá cho các học trò của mình thì mãi sẽ không thay đổi. Thế hệ này nối tiếp thế hệ kia, thầy cô như những người lái đò cần mẫn, miệt mài với việc đưa đón khách qua sông và thầm gửi gắm theo bước chân người khách ấy bao nhiêu hy vọng và cả kỳ vọng.Đôi khi trên những chuyến đò ấy, không phải lúc nào cũng bằng phẳng, đôi khi gặp sóng gió, khó khăn, trở ngại, nhưng con đò vẫn cứ âm thầm lặng lẽ suốt ngày đêm, bỏ lại sau lưng bao nỗi nhọc nhằn, bước qua mọi khó khăn phía trước với ý chí kiên cường lái con đò tri thức cập bến tương lai. Từ ngàn xưa cha ông ta hết sức coi trọng việc học "học là để làm người, biết điều hơn thiệt, biết lời thị phi". Bản chất hai chữ "Nhà giáo" đã là một danh hiệu rồi. Nhưng có lẽ, danh hiệu nhà giáo sẽ là cao quý nhất khi nó đọng mãi trong trái tim của học trò, trong lòng nhân dân, để dù đi đâu, làm gì, mỗi năm đến ngày 20/11, học trò cũ lại tìm đến thầy cô để tỏ lòng tri ân sâu nặng giáo.
Tại đây, chúng em xin cúi đầu trước những công lao to lớn ấy và cũng xin chân thành cảm ơn thầy cô rất nhiều vì đã có mặt trong cuộc đời chúng em, cho chúng em được cảm nhận những tình yêu thương vô giá.
“Mùa xuân nhuộm xanh
Mùa hạ nắng đỏ như lửa
Gió thu cuốn lá
Mùa đông tuyết bay như khúc ca
Quanh năm bốn mùa”
Chỉ chờ giây phút này, nhân ngày 20-11 chúng em muốn gửi những lời tri ân sâu sắc đến thầy cô xin chúc cho những thầy giáo, cô giáo vẫn luôn dìu dắt bao thế hệ học sinh thật nhiều sức khỏe và niềm vui, luôn tràn đầy nhiệt huyết trong sự nghiệp trồng người của mình, để cho những chuyến đò tiếp theo của thầy cô sẽ cập bến thành công.Chúng em xin hứa sẽ học tập thật tốt, sẽ gặt hát được nhiều thành công để xứng đáng với những kỳ vọng và mong mỏi của thầy cô.Dù sau này khi bước chân lên con đường tương lai dẫu có gặp phong ba, bão táp, chúng em sẽ luôn vững tin bước qua vì chúng em biết ở một nơi nào đó thầy cô vẫn đang mỉm cười và dõi theo chúng em.
Tác giả bài viết: Thế Đông
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Ý kiến bạn đọc
Những tin cũ hơn
KẾ HOẠCH CHI TIẾT NĂM HỌC 2025-2026
KẾ HOẠCH CÔNG KHAI & BÁO CÁO CÔNG KHAI
KH ôn thi tốt nghiệp THPT 2025 LVL
KẾ HOẠCH Thi giáo viên dạy giỏi cấp trường năm học 2024 - 2025
KẾ HOẠCH Về việc tổ chức lễ khai giảng năm học 2024– 2025
KẾ HOẠCH Chi tiết về thời gian thực hiện nhiệm vụ năm học 2024-2025
VB hướng dẫn nâng lương trước thời hạn
Kế Hoạch Chi tiết năm học 2023-2024
Kế hoạch chi tiết năm học 2022-2023
Hướng Dẫn Viết Và Nộp SKKN 2021-2022
HOẠT ĐỘNG NHÀ TRƯỜNG TUẦN 1-4